Chỉ ra sự độc đáo trong cách kết hợp từ ngữ ở các đoạn thơ sau:
a, Rút sợi thương
Chằm mái lợp
rút sợi nhớ
Đan vòm xanh
Nghiêng sườn đông
Che mưa anh
Nghiêng sườn tây
Xòa bóng mát.
(Thúy Bắc, Gửi…)
b, Lũ chúng tôi từ tay mẹ lớn lên
Còn những bí và bầu thì lớn xuống
( Nguyễn Khoa Điềm, mẹ và quả)
Đọc ngữ liệu.
a. Phân tích nghĩa của từ "sợi" trong ngữ cảnh bình thường và trong đoạn thơ
b. Phân tích nghĩa của từ "lớn" trong ngữ cảnh bình thường và trong đoạn thơ
a, Sự kết hợp từ “sợi”- “thương”; “sợi”- “nhớ”
Từ sợi thường dùng để chỉ các vật mảnh khảnh, dài, nhỏ như sợi dây, sợi tóc,.... Nhưng tác giả lại gắn từ “sợi” với các tình cảm: thương, nhớ- những thứ vô hình. Vậy nên, nó mới thể rút, chằm, đan được.
b, Từ “lớn” hay dùng với từ “lên” để sự phát triển, trưởng thành. Ở đây, tác giả sử dụng cụm từ “lớn xuống” vừa để chỉ sự phát triển, sự thay đổi, sự thấp dần xuống của đối tượng, vừa tạo ra sự đối sánh với từ “lớn lên”. Qua đó, khắc họa bàn tay chăm chỉ, nhân hậu, đầy yêu thương và chăm sóc của người mẹ.







Danh sách bình luận