Viết đoạn văn khoảng 200 chữ phân tích tám dòng thơ cuối đoạn trích dưới đây:
Khi con biết đòi ăn
Mẹ là người mớm cho con muỗng cháo
Khi con biết đòi ngủ bằng tiết tấu
Mẹ là người thức hát ru con.
Bầu trời trong mắt con ngày một xanh hơn
Là khi tóc mẹ ngày thêm sợi bạc.
Mẹ đã thành hiển nhiên như trời đất
như cuộc đời không thể thiếu trong con.
Nếu có đi một vòng quả đất tròn
Người mong con mỏi mòn vẫn không ai ngoài mẹ
Cái vòng tay mở ra từ tấm bé
Cứ rộng dần khi con trẻ lớn thêm.
…
Mẹ!
Có nghĩa là bắt đầu
cho cuộc sống - tình yêu - hạnh phúc
Mẹ!
Có nghĩa là duy nhất
Một bầu trời - một mặt đất - một vầng trăng
Mẹ chưa sống đủ trăm năm
Nhưng đã dư dả nụ cười và tiếng hát.
- Phân tích, tổng hợp.
- Đoạn văn nghị luận xã hội khoảng 200 chữ, đầy đủ ba phần mở đoạn, thân đoạn, kết đoạn.
- Nội dung phân tích tám câu cuối trong bài đọc hiểu.
Dàn ý
1. Mở đoạn: Giới thiệu chung về tác giả, tác phẩm và nội dung đoạn trích.
2. Thân đoạn:
- Sáu câu thơ đầu: Tác giả sử dụng linh hoạt các biện pháp tu từ:
+ Sử dụng câu đặc biệt: “Mẹ!” Câu mang tính định nghĩa khẳng định ý nghĩa, vai trò to lớn của mẹ trong cuộc đời mỗi người. Tiếng gọi thiêng liêng, cao quý, bộc lộ bao yêu thương, trìu mến của người con khi khôn lớn, trưởng thành từ vòng tay yêu thương của mẹ.
+ Sử dụng linh hoạt biện pháp tu từ: điệp cấu trúc (Có nghĩa là …), liệt kê, …
+ Giọng điệu thơ vừa khẳng định, vừa tha thiết, tình cảm, …
=> Tác giả đã khẳng định: Mẹ là khởi nguồn của sự sống, tình yêu, hạnh phúc và mẹ là duy nhất trong cuộc sống mỗi người.
- Mẹ không sống đủ trăm năm: gợi ra quy luật tồn tại của con người: mẹ không thể sống hết cuộc đời cùng con, mẹ sẽ già đi khi con trưởng thành nhưng mẹ đã ban tặng cho con sự sống, nụ cười, tiếng hát, niềm tin…
=> Sự biết ơn của người con dành cho mẹ, tình yêu và niềm hạnh phúc khi con có mẹ
3. Kết đoạn: Thể thơ tự do với cách gieo vần, ngắt nhịp linh hoạt, những câu thơ dài ngắn đan xen cùng hệ thống của các biện pháp tu từ đa dạng, giọng điệu thơ tha thiết, giàu cảm xúc,… giúp người đọc cảm nhận rõ hơn về vai trò, công lao to lớn của người mẹ…. Qua đó cũng thể hiện được sự biết ơn, trân quý của con đối với mẹ.
Bài tham khảo
Tám dòng thơ cuối của bài thơ "Ngày xưa có mẹ" của tác giả Thanh Nguyên gợi lên hình ảnh về mẹ với những cảm xúc và ý nghĩa thiêng liêng. Tác giả mở đầu bằng cách gọi "Mẹ!" hai lần, như để nhấn mạnh sự tồn tại của mẹ là khởi đầu của tất cả: sự sống và tình yêu. Người mẹ không chỉ là nguồn cội của sự sống mà còn là tình yêu vĩnh cửu. . Câu thơ "Mẹ! Có nghĩa là bắt đầu" nhấn mạnh rằng mẹ là khởi nguồn của mọi sự sống, tình yêu, và hạnh phúc. Người mẹ không chỉ đem đến sự sống mà còn là người dẫn dắt, dạy dỗ con từ những bước đầu tiên, tạo nên nền tảng vững chắc cho con bước vào cuộc đời. Câu thơ "Mẹ! Có nghĩa là duy nhất" khẳng định vị trí không thể thay thế của mẹ trong cuộc đời mỗi người. Mẹ được ví như một bầu trời rộng lớn, một mặt đất kiên cố, và một vầng trăng soi sáng, tượng trưng cho sự che chở, dịu dàng, và bất biến. Dù mẹ "không sống đủ trăm năm," nhưng những gì mẹ để lại là "dư giả nụ cười, tiếng hát," những giá trị tinh thần, tình yêu và hạnh phúc mà mẹ đã trao cho con. Mẹ là nguồn gốc của sự sống, của tình yêu, là người bắt đầu tất cả những điều đẹp đẽ. Qua đó, tác giả thể hiện mẹ không chỉ là một người duy nhất mà còn là tất cả đối với con cái, như một "bầu trời," một "mặt đất," và một "vầng trăng." Những biểu tượng này thể hiện sự che chở, nuôi dưỡng và tình yêu thương vô bờ bến mà mẹ dành cho con. Mặc dù cuộc đời có hạn, mẹ vẫn dành trọn vẹn tình yêu thương, cho con những điều tốt đẹp nhất. Hình ảnh "nụ cười, tiếng hát" gợi lên một cuộc sống ấm áp, hạnh phúc mà mẹ đã mang đến cho con. Qua đó, tác giả muốn khẳng định rằng, sự hiện diện của mẹ là vô giá, không chỉ trong những ngày tháng ngắn ngủi mà còn mãi mãi trong trái tim con. Hình ảnh người mẹ hiện lên với tất cả sự hy sinh thầm lặng, tình yêu bao la và sự tận tụy vô điều kiện, làm cho bất kỳ ai đọc bài thơ cũng cảm nhận được sự thiêng liêng và sâu sắc của tình mẫu tử. Tám câu thơ cuối cùng của bài thơ là một minh chứng rõ nét cho tình yêu thương vô bờ bến của người mẹ dành cho con cái. Qua tám câu thơ cuối cùng này, tác giả Thanh Nguyên đã vẽ nên một bức tranh cảm động về tình mẫu tử. Bài thơ không chỉ gợi lên những kỷ niệm đẹp về mẹ mà còn nhắc nhở chúng ta về công ơn sinh thành, dưỡng dục của mẹ.








Danh sách bình luận