Giải thích vì sao:
a) số oxi hoá lớn nhất của nguyên tố manganese là +7 ?
b) hợp chất \({\rm{KMn}}{{\rm{O}}_4}\) có tính oxi hoá mạnh?
c) số oxi hoá lớn nhất của nguyên tố chromium là +6 ?
d) hợp chất \({{\rm{K}}_2}{\rm{Cr}}{{\rm{O}}_4}\) có tính oxi hoá mạnh?
e) sắt là nguyên tố chuyển tiếp?
g) trong tự nhiên, cation \({\rm{F}}{{\rm{e}}^{3 + }}\) thường phổ biến hơn cation \({\rm{F}}{{\rm{e}}^{2 + }}\) ?
h) cation \({\rm{F}}{{\rm{e}}^{2 + }}\) có cả tính oxi hoá và tính khử?
Dựa vào tính chất hóa học của nguyên tố kim loại.
(a) Số oxi hóa lớn nhất của nguyên tố mangan là +7 do cấu hình electron của Mn là [Ar] 3d54s2, khi mất hết 7 electron sẽ đạt số oxi hóa +7.
(b) Hợp chất KMnO4 có tính oxi hóa mạnh do Mn ở trạng thái oxi hóa +7 rất không bền và dễ bị khử.
(c) Số oxi hóa lớn nhất của nguyên tố chromium là +6 vì cấu hình electron của Cr là [Ar] 3d5 4s1, khi mất 6 electron sẽ đạt số oxi hóa +6.
(d) Hợp chất K2CrO4 có tính oxi hóa mạnh do Cr ở trạng thái oxi hóa +6 rất không bền và dễ bị khử.
(e) Sắt là nguyên tố chuyển tiếp do nó có phân lớp d chưa điền đầy electron.
(g) Trong tự nhiên, cation Fe3+ phổ biến hơn Fe2+ do Fe3+ có năng lượng ổn định hơn.
(h) Cation Fe2+ có cả tính oxi hóa và tính khử vì nó có thể mất thêm electron để trở thành Fe3+ hoặc nhận electron để trở thành Fe.








Danh sách bình luận