Dựa vào dàn ý trong hoạt động Viết ở Bài 4, viết đoạn văn tả một người thân trong gia đình em hoặc một người đã để lại cho em những ấn tượng tốt đẹp.
Em viết đoạn văn tả một người thân trong gia đình em hoặc một người đã để lại cho em những ấn tượng tốt đẹp dựa vào dàn ý trong hoạt động Viết ở Bài 4.
- Tả một người thân trong gia đình em
Bà nội của em năm nay 75 tuổi, là một giáo viên mầm non đã về hưu. Bà có dáng người hơi thấp và khá mập mạp. Khuôn mặt của bà tròn đầy, phúc hậu lắm. Bà có nước da trắng hồng, mái tóc bạc phơ lúc nào cũng búi gọn lại, để lộ vầng trán cao. Da của bà đã nhăn nheo, nhưng em vẫn nhìn thấy được vẻ đẹp lúc còn trẻ của bà. Bà em đẹp nhất là những khi cười. Lúc đó, trông bà tựa như các bà tiên trong câu chuyện cổ tích. Từ lúc còn trẻ đến bây giờ, bà vẫn luôn giữ nếp sống giản dị và tiết kiệm. Bà thường dạy em những bài học ý nghĩa thông qua các câu chuyện cổ tích. Con cháu trong nhà ai cũng quý bà nội lắm. Bởi bà vừa thấu tình đạt lý, lại giàu lòng bao dung. Em mong bà nội luôn khỏe mạnh, yêu đời và sống thật lâu bên con cháu.
- Tả một người đã để lại cho em những ấn tượng tốt đẹp
Ngày hôm qua, lúc cùng bố mẹ đi chơi ở công viên, em đã gặp một người nghệ sĩ đường phố. Dù đây là lần đầu tiên gặp mặt, nhưng chú ấy đã để lại trong em những ấn tượng sâu sắc. Chú ấy là một người đàn ông trưởng thành với dáng người cao ráo và hơi gầy. Mái tóc của chú ấy có màu nâu nhạt, xoăn nhẹ bồng bềnh lãng tử - rất giống với tưởng tượng của em về những người nghệ sĩ. Khuôn mặt chú ấy góc cạnh và có sống mũi cao. Dường như chú ấy là một người con lai thì phải. Ấn tượng nhất là đôi mắt nâu sâu thẳm và chất chứa nỗi buồn của chú ấy. Khi chơi đàn piano, đôi mắt chú ấy nhìn về phía xa xăm vô định. Như là chú ấy đang chìm đắm trong thế giới của riêng mình, mặc kệ tất cả những điều xung quanh. Những ngón tay của chú ấy nhảy múa trên phím đàn điệu nghệ đến khiến người xem phải trầm trồ. Tất cả khiến em tin rằng chú ấy là một nghệ sĩ piano thực thụ. Dù chú không mặc bộ vest lịch lãm, không biểu diễn trên sân khấu rộng lỡn thì cũng chẳng chút nào ảnh hưởng đến chú cả. Mãi đến lúc về nhà, vẻ ngoại hình lãng tử và có chút gì đấy buồn bã của người nghệ sĩ piano đường phố kia vẫn khiến em nhớ mãi. Em rất mong sẽ được gặp chú ấy thêm lần nữa. Lúc ấy, em sẽ tiến lại và xin phép được biết tên của người nghệ sĩ này.







Danh sách bình luận