Tìm đọc câu chuyện về nhà trường, thầy cô, học sinh.
Em tiến hành tìm đọc câu chuyện về nhà trường, thầy cô, học sinh qua sách báo, internet,…
Câu chuyện 1:
Người thầy và chiếc đồng hồ
Một thanh niên nhìn thấy người thầy thời tiểu học của mình tại một đám cưới. Anh ta đến chào người thầy với tất cả sự kính trọng:
– Thầy có nhớ em không ạ?
Thầy giáo nói:
– Thầy không nhớ lắm, hãy nói về em xem nào.
Người học trò nói: Em đã học lớp 3 của thầy, hồi đó, em đã ăn cắp chiếc đồng hồ của một bạn trong lớp. Em chắc là thầy nhớ chuyện đó mà.
Nghề giáo cần rất nhiều tình thương yêu, lòng nhiệt huyết, đam mê, và cả sự cống hiến cho sự nghiệp giáo dục con người.
Một bạn trong lớp có một chiếc đồng hồ rất đẹp, vì vậy em đã ăn trộm nó. Bạn ấy khóc và mách với thầy có người lấy cắp đồng hồ của bạn. Thầy bảo cả lớp đứng lên cho thầy soát túi. Em nhận ra rằng, hành động của mình trước sau sẽ bị phơi bày ra trước mặt tất cả các bạn. Em sẽ bị gọi là thằng ăn cắp, một kẻ nói dối và hạnh kiểm của em sẽ bị hoen ố mãi mãi.
Thầy đã bắt chúng em đứng quay mặt vào tường và nhắm mắt lại. Thầy soát từng chiếc túi, và khi lấy chiếc đồng hồ từ túi của em, thầy tiếp tục soát đến túi của bạn cuối cùng. Xong xuôi, thầy kêu chúng em mở mắt ra và thầy ngồi xuống ghế. Giây phút đó em thật sự lo sợ là thầy sẽ bêu tên em ra trước các bạn.
Thầy giơ cái đồng hồ cho cả lớp thấy và đưa trả lại cho bạn ấy. Thầy đã không nêu tên người ăn cắp chiếc đồng hồ. Thầy không nói với em một lời nào và cũng không bao giờ đề cập chuyện đó với bất cứ ai. Suốt những năm tiểu học, không một giáo viên hay học sinh nào nói với em về chuyện ăn cắp đồng hồ.
Em nghĩ thầy đã cứu vớt cho danh dự của em ngày đó. Thầy không nhớ em sao? Sao thầy lại không nhớ em được, thưa thầy? Em chắc là thầy phải nhớ câu chuyện em đã ăn cắp cái đồng hồ và thầy không muốn làm em xấu hổ. Đó là một câu chuyện không thể nào quên.
Đừng để chữ “tâm” của người thầy ngày càng mai một, vơi đi.
Người thầy đáp: – Thầy không thể nào nhớ được ai đã lấy cắp cái đồng hồ ngày đó, bởi vì khi thầy soát túi các em, thầy cũng… nhắm mắt!
Thầy nghĩ rằng việc lấy chiếc đồng hồ đó là một hành động nhất thời bồng bột của các em. Thầy không muốn hành vi đó lưu lại trong trí nhớ của các em như một vết nhơ mà muốn đó như là một bài học để rút kinh nghiệm. Cho nên tốt nhất thầy không nên biết người đó là ai và cũng không nên nhắc lại việc đó vì thầy tin rằng, em nào đã lấy sẽ tự biết sửa đổi để trở thành người tốt hơn.
Sưu tầm
Câu chuyện 2:
Trường em
Vậy là Hà đã được học ở ngôi trường mới. Nhớ lại năm ngoái, giờ ra chơi, em và các bạn thường trò chuyện về ngôi trường đang xây và tưởng tượng biết bao điều. Giờ đây, những mơ ước ấy đã thành hiện thực.
Trường mới rất khang trang. Từ cổng trường đến các lớp học, chỗ nào cũng được khoác tấm áo mới thật đẹp.
Hà và các bạn thích khu vườn trường có đủ các loại cây. Cạnh vườn trường là thư viện xanh với rất nhiều cuốn sách hay. Đó là nơi các bạn Hà hẹn nhau sau mỗi buổi học. Cuối hành lang mỗi tầng đều có một khu vệ sinh rộng rãi và sạch sẽ.
Một năm học bắt đầu. Ngôi trường mới đã trở thành ngôi nhà thứ hai, là niềm vui của Hà và các bạn.
Sưu tầm
Câu chuyện 3:
Câu chuyện "Buổi học đặc biệt"
Hôm nay là một buổi học đặc biệt tại trường tiểu học Xanh Pôn. Cả lớp nô nức chờ đợi khi thầy Hiếu thông báo rằng sẽ có một khách mời đặc biệt đến trường.
Sau khi chuông reo, cửa lớp mở ra và một ông già lão với mái tóc bạc phơ xuất hiện. Ông là thầy Trần - người từng là giáo viên của thầy Hiếu và các em học sinh.
Mọi người trong lớp đều vui mừng khi gặp lại thầy Trần. Ông đã giảng dạy rất nhiều năm và có tình yêu mãnh liệt dành cho việc truyền đạt kiến thức cho học sinh.
Thầy Hiếu mời thầy Trần lên bục giảng và chia sẻ với lớp về những kỷ niệm thời trường cũ. Thầy Trần nhớ về những buổi học vui vẻ, những trò chơi, và những câu chuyện hài hước mà các em học sinh trước đây đã trải qua cùng nhau.
Học sinh trong lớp lắng nghe kỹ lưỡng. Họ cảm nhận được tình cảm và sự đam mê của thầy Trần đối với nghề giáo. Thầy Trần chia sẻ rằng mỗi học sinh đều có tiềm năng riêng, và việc của mỗi người là phấn đấu và khám phá tiềm năng đó.
Buổi chia sẻ của thầy Trần đã truyền cảm hứng cho các em học sinh. Họ nhận ra rằng giáo viên không chỉ đứng trên bục giảng, mà còn là những người bạn đồng hành trong cuộc sống.
Khi buổi chia sẻ kết thúc, các em học sinh và thầy Hiếu cùng nhau trao đổi lời cảm ơn và tặng quà cho thầy Trần. Mọi người rất biết ơn sự hiện diện và những lời khuyên quý báu của thầy Trần.
Sau buổi học đặc biệt này, tình cảm giữa học sinh và thầy cô càng trở nên gắn kết hơn. Từ đó, họ cùng nhau xây dựng một môi trường học tập và rèn luyện tốt hơn, với hy vọng sẽ trở thành những người có ích cho xã hội trong tương lai.
Đó là câu chuyện về một buổi học đặc biệt tại trường tiểu học Xanh Pôn, nơi tình cảm giữa thầy cô và học sinh được tôn trọng và gắn kết.
Sưu tầm







Danh sách bình luận