Thói keo kiệt là một trong những đối tượng của tiếng cười trào phúng trong văn chương. Bạn hãy lấy một ví dụ minh hoạ.
Liên hệ kiến thức đã học để trả lời câu hỏi
Cách 1
Truyện cười “May không đi giày": Câu chuyện châm biếm, mỉa mai kiểu người hà tiện, bủn xỉn, phê phán những người tiếc của chứ không tiếc thân.
Thói keo kiệt thường là một đối tượng thú vị trong văn chương, và nó thường được sử dụng để tạo ra những tình huống hài hước hoặc châm biếm. Dưới đây là một ví dụ minh họa về thói keo kiệt:
Trong vở kịch “Màn diễu hành – Trình diện quan thanh tra” của tác giả N. Gô-gôn, có một nhân vật mang tên Khle-xta-kốp. Khle-xta-kốp là một viên kiểm học, cẩn trọng và rón rén trong lời nói. Anh ta luôn tỏ ra thận trọng và đặt câu hỏi để thăm dò đối phương. Khi biết mình bị nhầm là quan thanh tra, Khle-xta-kốp sẽ cư xử rón rén hơn và tránh tiết lộ bản chất thật của mình.
Với tính cách keo kiệt của mình, Khle-xta-kốp sẽ không dám chi tiêu quá mức, luôn tìm cách sử dụng tiền một cách hiệu quả. Anh ta có thể là người đứng giữa hai thế giới: một bên là sự tiết kiệm thông minh, một bên là sự dè chừng và rón rén.
Như vậy, Khle-xta-kốp là một ví dụ minh họa tuyệt vời cho thói keo kiệt trong văn chương
Cách 3Nhân vật Ebenezer Scrooge trong tác phẩm “A Christmas Carol” của Charles Dickens. Scrooge được miêu tả là một người đàn ông giàu có nhưng cực kỳ keo kiệt, luôn tính toán chi li từng đồng xu và thường xuyên từ chối giúp đỡ người khác. Câu chuyện theo dõi hành trình của ông từ một người keo kiệt trở thành một người rộng lượng sau khi được các linh hồn của Giáng sinh thăm viếng, giúp ông nhìn thấy hậu quả của sự ích kỷ và tầm quan trọng của việc chia sẻ với cộng đồng. Đây là một ví dụ về cách mà văn chương sử dụng hình ảnh của những người keo kiệt để phê phán và đồng thời mang lại thông điệp tích cực về sự thay đổi và cải thiện bản thân.







Danh sách bình luận