Viết đoạn văn (khoảng 150 chữ) trình bày cảm nhận của bạn về sự lựa chọn của nhân vật Kiên: nhớ và viết để được phục sinh về tinh thần.
Dựa vào phần phân tích ở trên và kĩ năng đã được học
Cách 1
Trong tác phẩm “Nỗi buồn chiến tranh” của nhà văn Bảo Ninh, nhân vật Kiên được xây dựng là một nhân vật đã từng tham gia chiến tranh nên tâm lí cũng như tinh thần của Kiên đã bị ám ảnh bởi những kí ức đau thương của chiến tranh. Bởi vậy khi nhớ về hình ảnh ấy anh lại bị những dòng kí ức bủa vây và cuốn đi theo mạch kí ức đó. Những lúc như vậy, anh lại ngồi viết, nhưng cách viết của anh đang nương theo những dòng kí ức ấy và câu từ trong bản thảo của anh lộn xộn, không có trình tự, phải chăng Kiên đã rơi vào nỗi bi kịch tinh thần và không thể dứt khỏi kí ức đau buồn chiến tranh. Nhưng hãy nhìn theo một hướng khác, Kiên đã có sự lựa chọn của riêng mình, đó là “nhớ và viết để được phục sinh về tinh thần”. Khi chúng ta nhớ lại những trải nghiệm, chúng ta không chỉ ghi nhận một phần của quá khứ mà còn tạo ra một liên kết với nó. Qua việc nhớ và viết, Kiên có thể "phục sinh" tinh thần bằng cách tái tạo lại những trải nghiệm, cảm xúc và ý nghĩa của cuộc sống. Việc này giúp chúng ta không chỉ đối diện với những thách thức mà còn tìm ra những ý nghĩa sâu sắc và hướng đi mới trong cuộc sống. Với hoàn cảnh của nhân vật Kiên, anh ta không thể dứt khỏi kí ức chiến tranh, anh ta khó hòa nhập với cộng đồng nhưng có lẽ, việc nhớ và viết chính là phương pháp trị liệu tốt nhất để anh có thể tìm thấy sự bình an trong tâm hồn, anh có thể gặp lại đồng đội đã hi sinh, có thể nhớ lại kí ức tươi đẹp và có lẽ, đó là lựa chọn phù hợp với Kiên.
Cách 2
Trong dòng chảy hỗn độn của ký ức chiến tranh, Kiên không chọn lãng quên mà can đảm đối diện với quá khứ đau thương. Anh viết không đơn thuần để ghi chép mà để thực hiện một cuộc “phục sinh tinh thần” - nơi những mảnh vỡ của ký ức được gom nhặt, những vết thương lòng được tắm rửa bằng dòng chữ. Bản thảo của Kiên tưởng như rối rắm, đứt gãy ấy lại chính là “niềm cảm hứng, niềm lạc quan quay ngược về quá khứ”, một nghịch lý sâu sắc về sức mạnh của hồi ức. Bởi lẽ, trong cõi nhớ ấy, bên cạnh đạn bom và chết chóc, vẫn ngời sáng những khoảnh khắc của tình người, của tuổi trẻ trong trẻo và những yêu thương chân thành. Viết, với Kiên, là hành trình vượt qua bi kịch cá nhân để tìm lại phần nhân tính đẹp đẽ nhất đã bị chiến tranh tước đoạt. Đó không phải sự ám ảnh tiêu cực, mà là lựa chọn đầy nhân văn: dùng nỗi đau để gột rửa nỗi đau, dùng ký ức để chữa lành những tổn thương của hiện tại.







Danh sách bình luận