Quảng cáo
  • Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích một tác phẩm thơ tự do

    Bài thơ “Đàn ghi ta của Lor-ca” của Thanh Thảo là một tác phẩm tiêu biểu của thơ tự do hiện đại. Không tuân theo niêm luật truyền thống, bài thơ được viết với hình thức phóng khoáng, câu ngắn dài linh hoạt, giàu tính tượng trưng. Hình ảnh Lor-ca cùng tiếng đàn ghi ta vừa mang tính hiện thực, vừa gợi nhiều tầng ý nghĩa về nghệ thuật và cái chết. Ngôn ngữ giàu tính nhạc, nhiều liên tưởng độc đáo đã tạo nên một không gian thơ vừa mơ hồ vừa ám ảnh. Qua đó, tác giả thể hiện niềm thương tiếc và sự trân trọng đối với người nghệ sĩ tài hoa, đồng thời khẳng định sức sống bất tử của nghệ thuật.

    Xem thêm >>
  • Viết bài văn (khoảng 600 chữ) phân tích một tác phẩm thơ tự do

    Bài thơ “Con mèo nằm ngủ trên ngực tôi” của nhà thơ Anh Ngọc thật sự đầy tình cảm và thú vị. Tác giả đã thành công trong việc truyền đạt tình yêu và sự trân trọng đối với con mèo của mình thông qua các hình ảnh và tả cảm sinh động.

    Mở đầu bài thơ, tác giả đã tạo nên một hình ảnh rất sống động về con mèo đang nằm ngủ trên ngực của người viết. Hình ảnh đôi mắt biếc, hàm răng nhọn hoắt, móng vuốt khép lại, và cách con mèo ngủ giống như đứa trẻ trong vòng tay ấp ủ, tất cả đã làm cho người đọc cảm nhận được vẻ đáng yêu và ngộ nghĩnh của con mèo này. So sánh con mèo với một đứa trẻ ngủ say giấc đã tạo ra một tương phản thú vị và nêu bật tính đáng yêu của con vật này. Tâm trạng của nhân vật "tôi" trước hình ảnh này được diễn đạt rất rõ qua câu thơ: "Trái tim tôi trong một phút bỗng mềm đi/Một nỗi gì lâng lâng như hạnh phúc." Tác giả đã sử dụng biện pháp tu từ ẩn dụ để diễn tả cảm xúc của người viết tôi. Trái tim người viết trở nên mềm mại và hạnh phúc khi nhìn thấy con mèo yêu quý của mình. Điều này thể hiện sự kết nối tinh thần giữa con người và động vật, và cách mà tình yêu và quan tâm có thể biến đổi tâm trạng của chúng ta. Cuối cùng, bài thơ kết thúc bằng một lời chúc ngủ ngon: "ngủ đi," nhưng cũng với sự hoán dụ và ẩn dụ, tác giả đã mô tả đầy đủ vẻ đẹp hình thể và tính cách độc đáo của con mèo. 

    Bài thơ "Một con mèo nằm ngủ trên ngực tôi" thực sự là một tác phẩm thú vị và đáng yêu, khuyến khích chúng ta sống yêu thương và quan tâm đến thế giới xung quanh mình, bao gồm cả các loài động vật.

    Xem thêm >>
  • Quảng cáo
  • Viết bài văn nghị luận phân tích bài thơ Dặn con (Đoàn Mạnh Phương)

    Tình yêu thương của cha mẹ dành cho con luôn là một trong những tình cảm thiêng liêng và sâu sắc nhất trong cuộc đời mỗi con người. Bài thơ “Dặn con” của Đoàn Mạnh Phương đã thể hiện cảm động tình yêu ấy qua những lời dặn dò chân thành của người cha dành cho con trước hành trình bước vào đời. Với giọng điệu nhẹ nhàng, thủ thỉ, tác phẩm không chỉ cho thấy tình phụ tử ấm áp mà còn gửi gắm những bài học ý nghĩa về cách sống.

    Trước hết, bài thơ cho thấy cái nhìn sâu sắc của người cha về cuộc đời qua câu thơ: “Cuộc đời không giản đơn như ly nước mỗi ngày con uống”. Cuộc sống không chỉ có những điều ngọt ngào, dễ chịu mà còn đầy đắng cay, thử thách. Vì vậy, người cha khuyên con hãy biết chấp nhận và trải nghiệm những khó khăn ấy để trưởng thành hơn. Qua những lời dặn như “mà hãy để cho đắng cay chua chát giúp con định nghĩa cuộc đời”, tác giả nhấn mạnh rằng chỉ khi đi qua gian nan, con người mới hiểu rõ giá trị của cuộc sống và rèn luyện được bản lĩnh cho mình.

    Không chỉ vậy, người cha còn dạy con phải biết tự lập, mạnh mẽ đối diện với nghịch cảnh. Những câu thơ: “trong đời không nhờ ai lau nước mắt / mà để nó tự rơi” đã thể hiện rõ bài học ấy. Nước mắt ở đây không chỉ là nỗi buồn mà còn tượng trưng cho những thất bại, tổn thương trong cuộc sống. Người cha muốn con hiểu rằng khi gặp khó khăn, con cần học cách tự đứng lên, không dựa dẫm, không yếu mềm. Đó là lời dặn nghiêm khắc nhưng chứa đựng biết bao yêu thương và niềm hi vọng của cha dành cho con.

    Khép lại bài thơ là câu thơ giàu ý nghĩa: “Sau mưa / là nắng hửng lên thôi”. Hình ảnh này gợi ra niềm tin vào tương lai, rằng sau những ngày giông bão, con người rồi sẽ tìm thấy ánh sáng và niềm vui nếu không bỏ cuộc. Câu thơ vừa như một lời an ủi, vừa là lời động viên, tiếp thêm sức mạnh cho con trên đường đời.

    Về nghệ thuật, bài thơ được viết theo thể thơ tự do, ngôn ngữ giản dị, gần gũi nhưng giàu sức gợi. Giọng thơ thủ thỉ, chân thành đã giúp những lời dặn của người cha trở nên tự nhiên, sâu lắng và dễ đi vào lòng người.

    Tóm lại, bài thơ “Dặn con” là lời nhắn gửi yêu thương của người cha dành cho con về cách sống và cách làm người. Qua đó, tác giả đã giúp người đọc cảm nhận rõ tình phụ tử thiêng liêng, đồng thời rút ra bài học về sự kiên cường, tự lập và niềm tin trong cuộc sống.


    Xem thêm >>
  • Viết bài văn nghị luận phân tích bài thơ Mái ấm ngôi nhà (Trường Hữu Lợi)

       Trong bài thơ “Mái ấm ngôi nhà”, tác giả Trương Hữu Lợi đã viết nên những vần thơ đầy ý nghĩa để nói về mái ấm gia đình của mỗi người, nói về tình cảm đầy thiêng liêng mà mỗi con người cần trân quý. Trong khổ thơ đầu tiên, nhà thơ đã khẳng định rằng dù có đi đâu thì mỗi người chúng ta cũng không thể quên đi cội nguồn của bản thân mình. 

         “Nếu ngọn gió nào dẫn con đến phương trời xa thẳm/ Con đừng quên lối về nhà/ Nơi thung lũng sâu khơi nguồn ngọn gió..”. Câu hỏi tu từ “Con đừng quên lối về nhà?” như một lời nhắc nhở đối với mỗi người rằng cuộc sống ngoài kia có nhiều cám dỗ như thế nào nhưng hãy luôn nhớ về quê hương, nơi chôn rau cắt rốn của chính mình. Đến khổ thơ thứ hai, tác giả tiếp tục sử dụng câu hỏi tu từ để nhấn mạnh về điều đó. “Nếu cánh chim nào chở con lên thăm mặt trời chói đỏ/ Con đừng quên lối về nhà/ Nơi sớm chiều vẫn nhen ngọn lửa”. Hình ảnh ẩn dụ “cánh chim”, “mặt trời cháy đỏ” là biểu tượng của sự tự do, khát vọng được đi xa, đi theo lý tưởng của mình. Nhưng dù vậy thì con người cũng không thể nào quên đi hình ảnh ngọn lửa nơi căn bếp gia đình thân thuộc - đó là tình yêu thương, sự sẻ chia mà mỗi thành viên dành cho nhau dù ở bất cứ đâu, dù cho dang theo đuổi con đường nào. Sự nhấn mạnh một lần nữa được tiếp tục thể hiện trong khổ thơ cuối cùng khi tác giả sử dụng biện pháp liệt kê kết hợp với trí tưởng tượng bay bổng, phong phú: “Nếu vạt mây nào đưa con lên chơi với ngôi sao xanh biển/ Con đừng quên lối về nhà/ Suối trong con tắm mình thuở bé..”. Hình ảnh quen thuộc gắn liền với tuổi thơ của mỗi đứa trẻ giờ đây nó như một lời nhắc nhở rằng dù sau này có lớn lên và trưởng thành, được đi đến những vùng đất mới thì chúng ta cũng không được quên những kỉ niệm đẹp đẽ ấy. Đặc sắc nghệ thuật được nhà thơ thể hiện khéo léo từ việc vận dụng Thể thơ tự do tạo ra sự linh hoạt và tự nhiên trong diễn đạt. Nhà thơ đã sử dụng hệ thống hình ảnh tạo nên nhiều tầng ý nghĩa. Hình ảnh “ngọn gió”, “cánh chim”, và “vạt mây” vừa là tượng trưng cho ước mơ bay bổng, hoài bão vươn ra thế giới rộng lớn vừa chứa đựng sự nhắc nhở về cội nguồn. Điệp ngữ “con đừng quên lối về nhà” được lặp đi lặp lại như một lời khuyên, một nỗi lòng của người cha dành cho con, thể hiện sự lo lắng và mong cho con không đánh mất bản sắc, gốc rễ văn hóa của mình trong hành trình khám phá thế giới. Nơi “thung sâu”, “sớm chiều” và “suối trong” không đơn thuần là những hình ảnh quen thuộc trong tâm trí người con mà còn là biểu tượng cho tình yêu thương và sự chăm sóc của gia đình dành cho nhau. 

         Qua bài thơ Mái ấm ngôi nhà tác giả khắc họa một bức tranh đầy xúc động về mái ấm, nơi con người luôn tìm thấy niềm an ủi và trở về sau những tháng ngày phiêu bạt. Đồng thời, đoạn thơ là lời tác giả gửi đến người đọc về thông điệp quý giá, ý nghĩa của việc giữ gìn và trân trọng những giá trị văn hóa, tình cảm gia đình trong mỗi con người.

    Xem thêm >>
  • Viết bài văn nghị luận phân tích bài thơ Mùa thu và mẹ (Lương Đình Khoa)

    Bài thơ "Mùa thu và mẹ" của Lương Đình Khoa là những nốt nhạc trầm lắng, thiết tha về tình mẫu tử giữa sắc thu se lạnh. Qua ngôn ngữ mộc mạc, tác giả đã khắc họa thành công hình ảnh người mẹ tảo tần và tấm lòng hiếu thảo của người con.

         Mở đầu, hình ảnh mẹ hiện lên gắn liền với sự chắt chiu, nhọc nhằn. Các động từ “gom lại”, “rong ruổi” gợi lên dáng vẻ lam lũ của mẹ trên những nẻo đường mưu sinh lặng lẽ. Những trái na, trái hồng không chỉ là sản vật của vườn quê mà còn chứa đựng cả “ngọt ngào năm tháng mẹ chắt chiu”. Đó là vị ngọt của tình yêu thương, của mồ hôi và nước mắt. Càng về sau, nỗi xót xa càng đậm nét qua hình ảnh “đôi vai gầy nghiêng nghiêng” dưới làn nắng thu mỏng manh. Cái “nghiêng” ấy như đang gánh cả giông bão cuộc đời để giữ bình yên cho con. Khép lại bài thơ là không gian đêm thu đầy trăn trở, nơi con thức cùng tiếng ho của mẹ, nơi giọt sương vô tình hay chính là giọt nước mắt thương mẹ rưng rưng. 

        Với thể thơ tự do và nhịp điệu nhẹ nhàng, bài thơ không chỉ ca ngợi đức hy sinh cao cả mà còn nhắc nhở chúng ta hãy biết trân trọng mẹ khi còn có thể. Mẹ chính là mùa thu ấm áp và dịu dàng nhất trong cuộc đời mỗi con người.

    Xem thêm >>
  • Viết bài văn nghị luận phân tích bài thơ Em kể chuyện này (Trần Đăng Khoa)

    Trần Đăng Khoa là nhà thơ nổi tiếng với hồn thơ hồn nhiên, trong trẻo và giàu sức tưởng tượng. Bài thơ “Em kể chuyện này” đã vẽ nên một bức tranh làng quê thật sinh động qua những hình ảnh rất gần gũi như lúa, tre, cò, gió, mặt trời.

    Trong bài thơ, tác giả sử dụng nhiều biện pháp nhân hóa độc đáo: “Chị lúa phất phơ bím tóc”, “Những cậu tre bá vai nhau thì thầm đứng học”, “Cô gió chăn mây trên đồng”, “Bác mặt trời đạp xe qua đỉnh núi”. Nhờ đó, thiên nhiên hiện lên như có linh hồn, có cử chỉ và hoạt động giống con người. Đặc biệt, hình ảnh “Đàn cò áo trắng / Khiêng nắng / Qua sông” vừa đẹp vừa giàu chất thơ, làm sáng bừng cả không gian đồng quê. Qua những câu thơ ngắn gọn, tác giả đã thể hiện trí tưởng tượng phong phú và tình yêu tha thiết với quê hương.

    Tóm lại, bài thơ “Em kể chuyện này” không chỉ cho thấy vẻ đẹp tươi vui, trong trẻo của làng quê Việt Nam mà còn thể hiện tâm hồn trẻ thơ hồn nhiên, tinh tế của Trần Đăng Khoa.

    Xem thêm >>
  • Viết bài văn nghị luận phân tích bài thơ Gửi tới đảo xa (Nguyễn Trọng Hoàn)

    Biển đảo là phần lãnh thổ thiêng liêng của Tổ quốc Việt Nam. Bài thơ “Gửi tới đảo xa” của Nguyễn Trọng Hoàn đã thể hiện tình cảm sâu nặng của tác giả dành cho những hòn đảo nơi đầu sóng ngọn gió, đồng thời bày tỏ niềm trân trọng đối với những người đang ngày đêm bảo vệ biển đảo quê hương.

    Mở đầu bài thơ, tác giả gợi lên hình ảnh những hòn đảo nhỏ bé giữa biển khơi:
     “Trên bản đồ chỉ là những chấm xanh
     Mà thiêng liêng trong tim gợi nhớ.”
    Dù trên bản đồ chỉ là những “chấm xanh” nhỏ bé, nhưng trong trái tim mỗi người Việt Nam, đó lại là phần lãnh thổ vô cùng thiêng liêng. Hình ảnh “Cờ đỏ tung bay rực rỡ giữa trùng khơi” thể hiện niềm tự hào về chủ quyền Tổ quốc. Cuộc sống nơi đảo xa hiện lên đầy khó khăn với “bốn bề gió và sóng tung bọt trắng”, nhưng những người lính đảo vẫn kiên cường, ngày đêm “giữ bình yên cho cuộc sống hậu phương”. Qua đó, bài thơ ca ngợi tinh thần trách nhiệm và sự hi sinh thầm lặng của họ.

    Bằng giọng thơ tha thiết, hình ảnh giàu cảm xúc, bài thơ đã khơi dậy tình yêu biển đảo và niềm tự hào dân tộc trong lòng người đọc.

    Xem thêm >>
  • Viết bài văn nghị luận phân tích bài thơ Thời nắng xanh (Trương Nam Hương)

    Văn học nghệ thuật luôn là chiếc cầu nối kỳ diệu đưa con người tìm về với những miền ký ức xa xôi. Trong số những thi phẩm viết về tình cảm gia đình, "Thời nắng xanh" của Trương Nam Hương nổi lên như một khoảng lặng dịu êm, một nốt chạm "lay động diệu kỳ" đến trái tim độc giả. Bài thơ không chỉ là tiếng lòng tri ân dành cho người bà kính yêu mà còn là bức tranh tuổi thơ "thơm thao bùn đất" đầy ám ảnh.

    Mở đầu bài thơ, tác giả dắt tay ta trở về không gian thanh bình của làng quê bằng một lăng kính nghệ thuật độc đáo: "Nắng mơn mởn như thể lá trầu Bổ cau thành tám chiếc thuyền cau" Nghệ thuật ẩn dụ chuyển đổi cảm giác "nắng mơn mởn" cho thấy một tâm hồn trẻ thơ vô cùng nhạy cảm. Nắng không còn là thực thể vô hình mà trở nên xanh mướt, tràn đầy nhựa sống như lá trầu vườn nhà. Hình ảnh "chiếc thuyền cau" gợi nhắc về những trò chơi giản dị, nơi nuôi dưỡng những ước mơ đầu đời. Nhưng linh hồn của bức tranh ấy chính là người bà tần tảo: "Bóng bà đổ xuống đất đai Rủ châu chấu cào cào về cháu bắt Thành rau má rau sam… Thành bát canh ngọt mát Tôi chan lên suốt dọc tuổi thơ mình" Động từ "đổ" mang sức nặng của sự hy sinh. Bà không đứng trên đất, bà hòa mình vào đất để chắt chiu sự sống cho cháu. Những thức quà của đất đai như rau má, rau sam qua đôi tay bà trở thành "bát canh ngọt mát". Chữ "chan" thật đắt, nó cho thấy tình thương của bà đã thấm đẫm, nuôi dưỡng tâm hồn cháu dọc suốt những năm tháng khó nghèo. Gia tài của bà chẳng có vàng bạc, chỉ có "mụn vải vá viu", có "cúc tần xanh nghèo ngặt". Phép liệt kê những vật dụng đơn sơ như chảo nồi, chum vại đã khắc họa một cuộc đời chắt chiu, lam lũ "bán mặt cho đất bán lưng cho trời" nhưng lại giàu có vô biên về sự che chở.

    Trương Nam Hương khép lại bài thơ bằng sự phản tỉnh: "Tôi đã dội vô tình bao nước mắt / Dội mát lành nỗi khó nhọc bà tôi". Bài thơ không chỉ là kỷ niệm mà còn là lời nhắc nhở về đạo lý "uống nước nhớ nguồn". Bằng ngôn ngữ giản dị và cảm xúc chân thành, "Thời nắng xanh" sẽ mãi là một nốt nhạc trong trẻo, hướng con người ta về với những giá trị thiêng liêng nhất của tình thân.

    Xem thêm >>
  • Viết bài văn nghị luận phân tích bài thơ Nghề giáo tôi yêu (Đinh Văn Nhã)

    Trong xã hội, có rất nhiều nghề nghiệp khác nhau, mỗi nghề đều góp phần xây dựng và phát triển đất nước. Tuy nhiên, có một nghề đặc biệt – nghề không trực tiếp tạo ra của cải vật chất nhưng lại góp phần hình thành nên trí tuệ và nhân cách của con người. Đó chính là nghề dạy học. Bài thơ “Nghề giáo tôi yêu” của Đinh Văn Nhã đã thể hiện tình cảm trân trọng và niềm tự hào đối với nghề giáo thông qua những hình ảnh thơ giản dị mà giàu ý nghĩa.

    Mở đầu bài thơ, tác giả nhắc đến hình ảnh quen thuộc của người thầy:

    “Có một nghề bụi phấn bám đầy tay.”

    Bụi phấn là hình ảnh gắn liền với bảng đen và lớp học. Hình ảnh này gợi lên sự tận tụy của người giáo viên trong quá trình giảng dạy. Mỗi viên phấn viết lên bảng không chỉ là một con chữ mà còn là một bài học, một thông điệp mà thầy cô muốn gửi gắm đến học sinh. Tiếp đó, tác giả khẳng định: “Ta vẫn gọi là nghề cao quý nhất.” Câu thơ thể hiện sự tôn vinh nghề giáo. Nghề dạy học cao quý bởi nó góp phần đào tạo nên những con người có ích cho xã hội. Hai câu thơ tiếp theo mang ý nghĩa ẩn dụ sâu sắc:“Có một nghề không trồng cây vào đất / Mà cho đời những đóa hoa thơm.” Người thầy giống như người gieo hạt giống tri thức. Những học sinh trưởng thành, thành công trong cuộc sống chính là “những đóa hoa thơm” mà người thầy đã góp phần tạo nên. Bài thơ tiếp tục khắc họa sự hi sinh thầm lặng của người giáo viên: “Có một nghề lặng thầm những đêm thâu / Bên đèn khuya miệt mài trang giáo án.” Hình ảnh này cho thấy nghề giáo không chỉ là những giờ lên lớp mà còn là những giờ làm việc âm thầm phía sau. Hình ảnh “giọt mồ hôi rơi nhòe trang giấy” gợi lên sự vất vả và tận tụy của người thầy. Ở phần sau, tác giả sử dụng nhiều hình ảnh so sánh đẹp để nói về người giáo viên: vầng trăng, hàng cây, dòng sông, cánh buồm. Những hình ảnh này đều gợi lên sự bền bỉ, hiền hòa và dẫn dắt. Đặc biệt, hình ảnh “cánh buồm chở đầy khát vọng” thể hiện vai trò của người thầy trong việc giúp học sinh thực hiện ước mơ.

    Bài thơ kết thúc bằng niềm tự hào sâu sắc đối với nghề giáo. Qua bài thơ, người đọc có thể cảm nhận được vẻ đẹp của nghề dạy học – một nghề thầm lặng nhưng vô cùng cao quý.

    Xem thêm >>
  • Viết bài văn nghị luận phân tích bài thơ Mẹ (Đỗ Trung Quân)

    Bài thơ mẹ của Đỗ Trung Quân là một tác phẩm đầy xúc động thể hiện tình cảm sâu sắc và lòng biết ơn của tác giả đối với người mẹ. Qua từng câu chữ bài thơ khắc hoạ hình ảnh người mẹ tần tảo hy sinh vì con cái và là biểu tượng của tình yêu thương vô bờ bến tác giả đã sử dụng những hình ảnh giản dị nhưng đầy ý nghĩa để thể hiện sự gắn bó giữa mẹ à con từ những kỉ niệm ấu thơ đến những nỗi niềm trong cuộc sống.

    Trong bài thơ hình ảnh người mẹ hiện lên với những công việc hằng ngày những hình ảnh này không chỉ thể hiện sự vất vả của người mẹ dành cho con.Tác giả đã khéo léo lồng ghép những kỷ niệm ngọt ngào những bài học quý giá trong cuộc sống mà mẹ đã dạy dỗ tạo nên 1 bức tranh sống động về tình mẫu tử.  

    Bài thơ còn gợi nhớ về những nỗi đau những giọt nước mắt của mẹ khi con cái gặp khó khăn điều này khiến cho người đọc không chỉ cảm nhận được sự hy sinh mà còn thấy được sức mạnh tinh thần của người mẹ.Tình yêu của mẹ không chỉ là sự chăm sóc mà còn là nguồn động lực giúp con vượt qua mọi thử thách trong cuộc sống.

    Bài thơ mẹ không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật mà còn là một thông điệp sâu sắc về lòng biết ơn và tình yêu thương .Nó nhắc nhở chúng ta rằng dù cuộc sống có bận rộn đến đâu hãy luôn dành thời gian để trân trọng và yêu thương những người mẹ của mình.Tình mẹ là một tình cảm thiêng liêng không có gì thay thế được và bài thơ đỗ trung quân đã khắc hoạ điều này một cách tuyệt vời.

    Tình mẫu tử là một trong những tình cảm thiêng liêng và sâu sắc nhất trong cuộc đời mỗi con người. Trong thơ ca Việt Nam, hình ảnh người mẹ luôn là nguồn cảm hứng bất tận, gợi lên nhiều cảm xúc yêu thương và biết ơn. Bài thơ “Mẹ” của Đỗ Trung Quân đã thể hiện rất rõ điều đó, đặc biệt qua đoạn thơ giàu suy tư về thời gian và tình mẹ.

    Trước hết, đoạn thơ thể hiện nỗi bàng hoàng của người con khi nhận ra sự khắc nghiệt của thời gian. Hình ảnh “dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ” là một ẩn dụ gợi lên dòng chảy không thể quay lại của thời gian. Trong khi con “chạy điên cuồng” theo nhịp sống của cuộc đời thì mẹ lại âm thầm già đi. Hai câu thơ “Con mỗi ngày một lớn lên / Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi” đã khắc họa rõ sự đối lập ấy, khiến người đọc không khỏi xót xa. Không chỉ vậy, hình ảnh “thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ” còn gợi lên sự chờ đợi lặng lẽ và tình yêu thương bền bỉ của mẹ dành cho con.

    Qua đoạn thơ, tác giả đã bộc lộ nỗi day dứt trước sự vô tâm của người con khi trưởng thành. Đồng thời, bài thơ cũng nhắc nhở mỗi chúng ta hãy biết trân trọng và yêu thương mẹ khi mẹ vẫn còn ở bên cạnh.

    Xem thêm >>
  • Quảng cáo

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...