-
Viết bài văn nghị luận phân tích bài thơ Ngắm trăng (Hồ Chí Minh)
Có ý kiến cho rằng: "Thơ là tiếng nói của tâm hồn trước cuộc đời." Quả thật, thơ không chỉ ghi lại hiện thực mà còn phản chiếu vẻ đẹp tinh thần của con người. Hồ Chí Minh vừa là vị lãnh tụ vĩ đại vừa là nhà thơ lớn của dân tộc. Bài thơ Ngắm trăng được sáng tác trong thời gian Người bị giam ở nhà lao Tưởng Giới Thạch, là minh chứng tiêu biểu cho tâm hồn nghệ sĩ và bản lĩnh kiên cường của người chiến sĩ cách mạng.
Ngay câu mở đầu, Bác đã gợi lên hoàn cảnh ngắm trăng vô cùng đặc biệt: "Trong tù không rượu cũng không hoa". Thiếu cả rượu lẫn hoa - những thú vui quen thuộc của người xưa khi thưởng nguyệt càng làm nổi bật sự khắc nghiệt của chốn lao tù. Đứng trước cảnh đẹp, Người chỉ biết băn khoăn: "Trước cảnh đẹp đêm nay biết làm thế nào?". Đó không phải nỗi bất lực mà là sự rung động chân thành của một tâm hồn luôn hướng về cái đẹp. Đến hai câu cuối, cuộc gặp gỡ giữa con người và thiên nhiên trở thành khoảnh khắc tri âm: "Người hướng ra trước song ngắm trăng sáng / Từ ngoài khe cửa, trăng ngắm nhà thơ." Phép đối kết hợp với nghệ thuật nhân hóa khiến vầng trăng như có linh hồn, chủ động tìm đến thi sĩ. Song sắt chỉ giam giữ thân thể chứ không thể ngăn cản sự tự do của tâm hồn. Qua hình tượng người ngắm trăng, Bác hiện lên với phong thái ung dung, lạc quan và khát vọng tự do mãnh liệt. Bài thơ gửi gắm một tư tưởng sâu sắc: tự do lớn nhất chính là tự do trong tinh thần.
Thành công của tác phẩm còn nằm ở thể thơ thất ngôn tứ tuyệt cô đọng, kết cấu chặt chẽ, ngôn ngữ giản dị mà hàm súc. Chất cổ điển hòa quyện cùng tinh thần hiện đại, giọng thơ bình thản nhưng giàu sức truyền cảm đã làm nổi bật vẻ đẹp tâm hồn Hồ Chí Minh. Có thể liên hệ với bài thơ Cảnh khuya, nơi Bác cũng dành trọn tình yêu cho thiên nhiên nhưng luôn gắn với tấm lòng vì đất nước. Đến hôm nay, Ngắm trăng vẫn nhắc mỗi người biết giữ gìn đời sống tinh thần, nuôi dưỡng niềm tin và bản lĩnh để vượt qua mọi nghịch cảnh.
Xem thêm >>






Danh sách bình luận