-
Viết đoạn văn (khoảng 10-12 câu) phân tích đoạn thơ: "Ruộng nương anh gửi bạn thân cày...Thương nhau tay nắm lấy bàn tay" của bài thơ Đồng chí (Chính Hữu)
Đoạn thơ trong bài "Đồng chí" của Chính Hữu đã khắc họa xúc động tình cảm gắn bó của những người lính xuất thân từ nông dân. Trước hết, họ tìm thấy sự đồng điệu trong hoàn cảnh: gác lại tình riêng, rời xa "ruộng nương", "gian nhà" để dấn thân vào cuộc kháng chiến. Từ "mặc kệ" cho thấy quyết tâm sắt đá nhưng hình ảnh "giếng nước gốc đa nhớ" lại bộc lộ tâm hồn đầy tình cảm, luôn hướng về quê hương. Không chỉ thấu hiểu nỗi lòng, họ còn cùng nhau trải qua những cơn sốt rét rừng "run người" và sự thiếu thốn vật chất từ chiếc áo rách đến chân không giày. Vượt lên tất cả là nụ cười lạc quan và cái nắm tay siết chặt. Cái nắm tay ấy đã truyền hơi ấm, biến tình thương thành sức mạnh vô hình giúp họ vượt qua mọi khắc nghiệt của chiến trường.
Xem thêm >> -
Viết đoạn văn (khoảng 5-7 câu) ghi lại cảm xúc của em về đoạn trích thơ "Con ong làm mât, yêu hoa ... một đốm lửa tàn mà thôi" trong Tiếng ru (Trích Gió lộng) của Tố Hữu
Đoạn trích trong bài thơ "Tiếng ru" của Tố Hữu đã để lại trong em những rung động sâu sắc về triết lý nhân sinh. Bằng cách sử dụng những hình ảnh tự nhiên như con ong yêu hoa, con cá yêu nước, tác giả khẳng định sự gắn bó giữa cá nhân và môi trường là lẽ tất yếu. Đặc biệt, các hình ảnh đối lập như "một ngôi sao" không thể "sáng đêm", "một thân lúa" không làm nên "mùa vàng" đã làm nổi bật sức mạnh của tập thể. Câu hỏi tu từ "Một người - đâu phải nhân gian?" như một lời cảnh tỉnh về lối sống cô lập. Nếu tách rời cộng đồng, con người chỉ như "đốm lửa tàn" lụi tắt và vô nghĩa. Qua đó, em hiểu rằng sống là để yêu thương và gắn kết với mọi người xung quanh.
Xem thêm >> -
Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) nhận xét tâm trạng của nhân vật trữ tình trong bài thơ Xuôi đò của Nguyễn Bính
Trong bài thơ Xuôi đò, nhân vật trữ tình hiện lên với tâm trạng bơ vơ, lạc lõng giữa dòng đời. Hình ảnh con đò trôi xuôi không chỉ là tả thực mà còn là ẩn dụ cho một cái tôi đang trôi dạt, không tìm thấy bến đỗ bình yên cho tâm hồn. Nỗi buồn ấy thấm đẫm vào cảnh vật, tạo nên một không gian tĩnh lặng đến tê tái. Đó là nỗi sầu của người lữ khách mang nặng mặc cảm chia ly, nhìn đâu cũng thấy sự dở dang và xa cách, thể hiện đúng điệu hồn "chân quê" đa sầu, đa cảm của Nguyễn Bính.
Xem thêm >>






Danh sách bình luận