Quảng cáo
  • Viết đoạn văn khoảng 200 chữ phân tích nhân vật người thầy trong truyện ngắn Đôi dép của thầy (Vũ Thị Huyền Trang)

    Nhân vật người thầy trong truyện ngắn Đôi dép của thầy (Vũ Thị Huyền Trang) là biểu tượng cao đẹp của tình yêu thương và lòng tận tụy. Giữa hoàn cảnh nghèo khó của một ngôi nhà mái lá mục nát, "áo vá luồn gió", thầy vẫn thắp lên ánh sáng tri thức cho những đứa trẻ nghèo bằng lớp học tình thương miễn phí. Sự ân cần của thầy thể hiện qua giọng nói ấm áp xua tan cái lạnh và hành động "cúi xuống cầm tay học trò đưa nắn nót từng chữ". Không chỉ dạy chữ, thầy còn cứu giúp gia đình học trò trong cơn hoạn nạn bằng xấp tiền tiết kiệm, dù bản thân thầy cũng vô cùng thiếu thốn. Sự hy sinh thầm lặng của thầy chính là bến đỗ bình yên, nâng đỡ những mảnh đời cơ cực vụt thoát khỏi hiện tại nghèo nàn để hướng tới tương lai. Thầy không chỉ gieo con chữ, mà đã gieo cả nhân cách, giúp học trò khôn lớn "thành người, sống không thẹn với những điều thầy dạy".

    Xem thêm >>
  • Viết đoạn văn khoảng 200 chữ theo lối quy nạp, phân tích nhân vật người cha trong Vị trí thứ hai và vị trí cuối cùng cũng chẳng có gì khác nhau (D.Rockefeller). Trong đoạn có sử dụng một câu câu ghép – chỉ rõ.

    Qua bức thư, người cha hiện lên là một người đàn ông có tư tưởng vô cùng quyết liệt và mạnh mẽ. Ông không chấp nhận sự lơ lửng, tầm thường mà luôn đòi hỏi bản thân phải vươn lên đỉnh cao nhất của thành công. Đối với ông, cuộc sống là một cuộc đua không có chỗ cho sự thỏa hiệp hay dừng lại. Nếu người bình thường bằng lòng với vị trí á quân, thì người cha lại đánh đồng vị trí thứ hai với sự thất bại hoàn toàn. Ông dùng chính cuộc đời vài thập kỷ kiên định của mình để chứng minh rằng, mục tiêu vĩ đại chính là nhân tố thúc đẩy sức mạnh nội tại của con người. Từ những lời răn dạy sắc bén và đầy trải nghiệm dành cho con trai, ta thấy nhân vật người cha chính là biểu tượng của một tư duy kiệt xuất, một người luôn tôn thờ khát vọng dẫn đầu để chinh phục sự xuất sắc tuyệt đối trong cuộc đời.

    Xem thêm >>
  • Quảng cáo
  • Viết đoạn văn khoảng 200 chữ theo lố quy nạp, phân tích nhân vật Dũng trong văn bản Điểm Tám của Nguyễn Hương. Trong đoạn có sử dụng một câu câu ghép – chỉ rõ.

    Trong tác phẩm "Điểm Tám", Dũng hiện lên là một cậu học trò trường huyện mới chuyển trường, đầy rụt rè và lặng lẽ. Khi biết mình là người duy nhất chưa nhận bài văn, cậu bối rối đến mức đỏ ửng cả tai và cổ, cố né tránh những ánh mắt tò mò của bạn bè. Sự bất ngờ vỡ òa khi bài văn của Dũng đạt điểm 8 chói lọi – một điểm số xa xỉ nhờ những dòng viết chân thực về người cha tần tảo. Chứng kiến lá thư nguệch ngoạc, sai chính tả nhưng đong đầy tình yêu của cha được thầy viết lên bảng, Dũng đã gục mặt xuống bàn khóc nấc lên vì xúc động. Nhân vật Dũng không chỉ chạm đến trái tim người đọc bởi tâm hồn nhạy cảm, giàu lòng hiếu thảo mà nhân vật này còn là biểu tượng cho tình yêu gia đình thiêng liêng.

    Xem thêm >>
  • Viết đoạn văn khoảng 200 chữ phân tích nhân vật người bố trong văn bản “Bố tôi” của tác giả Cao Thị Tỵ

    Trong tác phẩm “Bố tôi” của Cao Thị Tỵ, nhân vật người bố hiện lên là biểu tượng cao đẹp của tình phụ tử và đức hy sinh thầm lặng. Đối mặt với nỗi đau mất vợ, bố đã vượt qua sự sầu não để gánh vác trách nhiệm “gà trống nuôi con”. Bố vừa là cha, lại vừa thay mẹ chăm chút cho hai con từng miếng ăn, giấc ngủ, ru con bằng giọng trầm ấm qua bài thơ “Bầm ơi” đầy nghẹn ngào. Vì sợ cảnh “dì ghẻ con chồng” làm sứt mẻ tình cảm, bố kiên quyết khước từ hạnh phúc riêng, chấp nhận một mình chịu đựng gian khổ. Để nuôi con khôn lớn, người cha ấy không quản ngại làm những công việc nặng nhọc như phụ hồ, đào giếng đến mức kiệt sức, đổ bệnh. Ngay cả khi lịm đi trên giường bệnh, bố vẫn ân cần lo cho việc học của con hơn bản thân mình. Hình ảnh người bố lam lũ nhưng giàu lòng vị tha đã chạm đến góc sâu thẳm nhất trong trái tim độc giả, để lại bài học thấm thía về lòng biết ơn.

    Xem thêm >>
  • Viết bài văn phân tích đặc điểm nhân vật bé Em trong truyện ngắn Áo Tết của Nguyễn Ngọc Tư

    Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư luôn chạm vào lòng độc giả bằng những câu chuyện Nam Bộ mộc mạc nhưng thấm đượm tình người. Trong truyện ngắn Áo Tết, nhân vật bé Em hiện lên như một nốt nhạc trong trẻo, mang theo vẻ đẹp của một tâm hồn trẻ thơ đầy thiên chân nhưng cũng sớm biết thấu hiểu và sẻ chia. Qua diễn biến tâm lý của nhân vật này, tác giả đã khắc họa một bài học sâu sắc về tình bạn và lòng nhân hậu.
    Đầu truyện, bé Em xuất hiện với đúng tính cách của một đứa trẻ lên mười: hồn nhiên, háo hức và có chút hiếu thắng đáng yêu. Khi Tết đến, cô bé không giấu nổi niềm vui sướng khi được má mua cho chiếc đầm hồng thắt nơ viền kim tuyến. Trong suy nghĩ non nớt của Em, việc mặc chiếc đầm ấy vào mùng Hai đến nhà cô giáo sẽ khiến mình "đẹp như tiên" và làm cho "tụi bạn lé con mắt luôn". Tâm lý thích khoe đồ mới, muốn mình nổi bật trước đám đông là một nét tâm lý rất tự nhiên, chân thực của trẻ con. Sự sung túc của gia đình bé Em (được mua tới bốn bộ đồ mới) càng làm nổi bật sự nôn nao, hào hứng của cô bé.
    Tuy nhiên, giá trị nhân văn của tác phẩm bắt đầu tỏa sáng khi bé Em đối thoại với Bích – người bạn thân có hoàn cảnh nghèo khó. Nghe bạn kể chỉ có một bộ đồ mới vì phải nhường phần cho các em, lại thấy đôi mắt Bích "xịu xuống, buồn hẳn", một sự chuyển biến tâm lý tinh tế đã diễn ra trong bé Em. Cô bé "mất hứng hẳn", "lựng khựng nửa muốn khoe, nửa muốn không". Bản tính thiện lương và sự nhạy cảm đã giúp bé Em nhận ra niềm kiêu hãnh của mình vô tình đang làm tổn thương bạn. Thay vì tiếp tục khoe khoang, Em đã tinh tế chữa thẹn cho bạn bằng lời động viên: "Bộ đồ mầy may chắc đẹp lắm, bữa mùng Hai mầy mặc bộ đó đi nhà cô hen?".
    Sự trưởng thành trong nhận thức của bé Em được đẩy lên cao trào ở hành động vào ngày mùng Hai Tết. Cô bé đã quyết định cất chiếc đầm hồng lộng lẫy vào tủ để chọn một chiếc áo thun in hình mèo giản dị, sao cho "hơi giống" chiếc áo trắng bâu sen của bạn. Triết lý của một đứa trẻ mười tuổi khiến người lớn cũng phải suy ngẫm: "Bạn bè phải vậy chớ. Đứa mặc áo đẹp, đứa mặc áo xấu coi gì được, vậy sao coi là bạn thân". Bé Em chấp nhận từ bỏ niềm vui tỏa sáng cá nhân để bảo vệ lòng tự trọng của bạn, để giữ cho tình bạn một sự bình đẳng, trọn vẹn.
    Bằng ngôn ngữ mộc mạc, đậm chất Nam Bộ và nghệ thuật miêu tả tâm lý bậc thầy, Nguyễn Ngọc Tư đã xây dựng thành công nhân vật bé Em. Cô bé không chỉ có vẻ ngoài dễ thương mà quan trọng hơn, Em sở hữu một trái tim vàng, biết đặt mình vào vị trí của người khác để thấu cảm. Hình tượng bé Em để lại trong lòng người đọc dư vị ngọt ngào về một tình bạn nguyên sơ, cao đẹp trong cuộc đời.

    Xem thêm >>
  • Viết bài văn phân tích đặc điểm nhân vật người bà trong đoạn trích Bà tôi (Xuân Quỳnh)

    Trong văn học Việt Nam, đề tài gia đình và tình bà cháu luôn là dòng suối mát lành tưới mát tâm hồn bạn đọc. Đoạn trích "Bà tôi" của Xuân Quỳnh là một tác phẩm như thế. Qua dòng ký ức của người cháu, nhân vật người bà hiện lên vô cùng sống động, chân thực, là hiện thân cao đẹp cho đức hy sinh, lòng vị tha và tình yêu thương vô bờ bến của người phụ nữ Việt Nam truyền thống.
    Trước hết, tình yêu thương của bà không nằm ở những điều cao siêu mà thấm đượm trong từng cử chỉ sinh hoạt giản dị thường ngày. Trong mỗi bữa cơm gia đình, bà luôn là người "ngồi đầu nồi", xới cho mình bát cơm trên để nhường phần cơm ngon cho con cháu. Khi ăn, bà luôn là người ăn sau cùng bằng những lý do đầy tinh tế: mùa hè thì quạt cho mát, mùa rét thì nghỉ một tí cho đỡ mệt. Sự nhường nhịn ấy đã thành một thói quen tự nhiên, một nếp sống vì người khác. Bà ăn rất ít, chỉ "hai lưng, một lưng cơm, một miếng cháy" hay có khi chỉ là "vài quả cà pháo là xong bữa", nhưng lại luôn để ý đến sở thích của cháu để nhường món ngon. Ngay cả chỗ nằm của bà cũng thật khiêm nhường. Một chiếc chõng nhỏ, một góc phản hẹp là đủ cho bà. Suốt những năm tháng thơ ấu của cháu, bà chỉ nằm nghiêng một lề hẹp bên chiếc phản để dành không gian rộng rãi cho cháu "vùng vẫy xoay xở". Sự hy sinh thầm lặng, ép mình vào những không gian nhỏ hẹp nhất để nhường sự thoải mái cho con cháu chính là nét đẹp cảm động nhất ở người bà.
    Không chỉ chăm lo cho cháu từ miếng ăn, giấc ngủ, bà còn là người bồi đắp tâm hồn cho đứa cháu thơ dại. Những buổi chiều muộn, hai bà cháu quanh quẩn nhặt rau, vá áo. Giọng kể trầm ấm của bà với những tích truyện thuộc làu như Truyện Kiều, Nhị độ mai đã trở thành bầu trời tuổi thơ của cháu. Bà cũng kể về quá khứ nuôi bố vất vả, qua đó vô hình trung dạy cháu bài học về lòng biết ơn và cội nguồn.
    Ngay cả khi bị tổn thương bởi sự vô tình của người con trai và phải rời ngôi nhà, tình thương của bà dành cho cháu vẫn không hề vơi cạn. Sáng sớm trước khi đi, bà vẫn lo chu đáo cơm nước, để lại quả trứng gà, hai múi bưởi kèm dòng chữ nắn nót: "Bưởi và trứng gà bà phần con...". Khi đã ra ngoài bến tàu bán bỏng kiếm sống, mỗi lần về thăm cháu, bà lại gom góp từng nắm táo, quả ổi, chùm dâu gia để làm quà. Tình thương của bà như một thứ bản năng thiêng liêng, vượt lên trên mọi nghịch cảnh và những va chạm, tổn thương của đời sống.
    Bằng ngôn từ mộc mạc, giàu sức gợi và ngôi kể thứ nhất chân thực, Xuân Quỳnh đã khắc họa thành công một người bà giàu lòng nhân hậu và đức hy sinh. Hình ảnh người bà trong đoạn trích không chỉ là điểm tựa tinh thần của nhân vật cháu mà còn khơi gợi trong lòng mỗi người đọc chúng ta niềm xúc động sâu sắc về tình mẫu tử, tình bà cháu thiêng liêng.

    Xem thêm >>
  • Viết đoạn văn phân tích một nhân vật trong tác phẩm truyện mà em yêu thích

    Trong truyện ngắn Những ngôi sao xa xôi, Lê Minh Khuê đã xây dựng thành công nhân vật Phương Định – biểu tượng cho vẻ đẹp của thế hệ trẻ Việt Nam thời kỳ chống Mỹ. Qua dòng độc thoại nội tâm tinh tế, Phương Định hiện lên là một cô gái Hà thành hồn nhiên, nhạy cảm, thích soi gương và mê ca hát ngay giữa chiến trường khốc liệt. Thế nhưng, ẩn sau vẻ nữ tính ấy lại là một tinh thần dũng cảm, ngoan cường. Bản lĩnh của cô tỏa sáng rực rỡ trong những lần phá bom nổ chậm trên cao điểm: dù tim đập thót lại, cô vẫn không đi khom vì lòng tự trọng và tinh thần trách nhiệm cao cả. Bằng nghệ thuật miêu tả tâm lý nhân vật sắc sảo, tác giả không chỉ khắc họa một nữ anh hùng quả cảm mà còn làm bừng sáng tâm hồn lạc quan, trong sáng của cô. Phương Định chính là một "vì sao" lấp lánh, để lại trong lòng người đọc niềm khâm phục và lòng biết ơn sâu sắc về một thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước".

    Xem thêm >>
  • Hãy viết bài văn phân tích nhân vật “con bé” trong câu chuyện “Thế giới của con” của Dương Hằng

    Văn học hướng về trẻ thơ thường mang một thứ ánh sáng trong ngần, nơi những điều nhỏ bé nhất cũng có thể hóa thành kỳ vĩ. Truyện ngắn “Thế giới của con” của nhà văn Dương Hằng là một tác phẩm như thế. Qua nhân vật “con bé”, tác giả không chỉ vẽ nên chân dung một đứa trẻ ngây thơ mà còn mở ra một thế giới tâm hồn giàu lòng trắc ẩn, một trái tim biết bao dung và yêu thương vạn vật một cách vô điều kiện.
    Lòng trắc ẩn của “con bé” trước hết được đánh thức từ một sự cố ngẫu nhiên sau cơn mưa mùa hạ. Khi bắt gặp chú chuồn chuồn kim nhỏ bé với đôi cánh ướt nhẹp đang run rẩy, phản ứng đầu tiên của em là sự hốt hoảng: “Con chuồn chuồn bị cảm mất bố ơi!”. Câu nói ngô nghê ấy chứa đựng một phát hiện vĩ đại của con trẻ: vạn vật cũng biết đau, biết lạnh, biết tổn thương như con người. Trong khi người lớn – đại diện là ông Tấn – nhìn nhận sự việc bằng con mắt lý tính, coi đó là sự “nghịch ngợm” và gạt đi đầy hờ hững, thì con bé lại chọn cách hành động bằng sự mách bảo của trái tim. Em lén lút vào bếp, huơ đôi bàn tay nhỏ nhắn trên đống than hồng để ủ ấm cho sinh linh bé nhỏ. Sự ấm áp từ ngọn lửa than hay chính là hơi ấm từ tình người vi diệu trong lòng một đứa trẻ?
    Đỉnh cao của tấm lòng nhân hậu ở “con bé” được bộc lộ rõ nét khi em tự nguyện hóa thân thành “người mẹ tí hon”. Tác giả đã sử dụng biện pháp điệp cấu trúc “Con bé quên cả...” để khắc họa sự hy sinh đầy cảm động của nhân vật. Em quên bữa cơm để chăm cánh cam bị ốm, quên trưa nắng hè để tìm bướm trắng lạc đường, và quên cả bóng đêm để canh giấc ngủ cho chuồn chuồn hoa. Những hành động tưởng chừng như vô tri ấy lại là minh chứng rõ ràng nhất cho một tinh thần trách nhiệm cao cả. Tình yêu thương của em không dừng lại ở sự thương hại nhất thời, mà đã nâng tầm thành sự chở che, nuôi dưỡng. Đối với con bé, mỗi sinh vật trong vườn không phải là côn trùng, mà là những đứa con, những người bạn cần được bảo vệ bằng tất cả sự sống của mình.
    Bằng nghệ thuật miêu tả tâm lý trẻ thơ vô cùng tinh tế cùng ngôn từ sống động, Dương Hằng đã xây dựng thành công nhân vật “con bé” với vẻ đẹp nhân văn sâu sắc. Nhân vật này như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng thấm thía đối với thế giới người lớn: Hãy học cách yêu thương từ chính những đứa trẻ, bởi đôi khi, sự vô tình của chúng ta đang làm chai sạn đi những mầm xanh nhân ái trong cuộc đời.

    Xem thêm >>
  • Phân tích nhân vật My trong đoạn trích: "My lần từng bước trong bóng tối .... cô lại khóc cho những mảng màu lạnh lẽo và bất động." (Trích Bầu trời của người cha - Nguyễn Quang Thiều)

    Trong thế giới văn xuôi của Nguyễn Quang Thiều, con người luôn hiện ra với những vết thương sâu kín trong tâm hồn và hành trình đi tìm sự cứu rỗi. Nhân vật My trong đoạn trích "Bầu trời của người cha" là một hình tượng như thế. Qua ngòi bút đậm chất suy tư của tác giả, My không chỉ là một người con hiếu thảo thông thường, mà cô là hiện thân của một tâm hồn chịu nhiều chấn thương, luôn nỗ lực hàn gắn những đổ vỡ bằng tình yêu thương vô hạn dành cho người cha tật nguyền.
    Cội nguồn nội tâm của My được nuôi dưỡng từ những câu chuyện bay lượn lãng mạn của người cha phi công. Thuở nhỏ, "vùng trời" của cha dệt nên trong cô những giấc mơ trong trẻo với hoa Anh My và chim Tạo Linh. Thế nhưng, thế giới cổ tích ấy sớm bị rạn nứt bởi thực tế phũ phàng của cuộc hôn nhân tan vỡ giữa cha và mẹ. Tiếng cốc vỡ trong đêm và quyết định ly hôn của đấng sinh thành đã đẩy My vào nỗi "hoảng sợ và cô đơn khủng khiếp". Chưa dừng lại ở đó, bi kịch ập đến khi người cha bị liệt nửa người sau một tai nạn giao thông. Người anh hùng vốn thuộc về bầu trời tự do giờ đây bị giam cầm trong thể xác bất động và căn phòng tối. Đối diện với thực tế nghiệt ngã ấy, My đã lựa chọn sự hy sinh. Cô từ bỏ cơ hội việc làm sau khi tốt nghiệp, mở lớp dạy học tại gia để vừa kiếm sống, vừa có thời gian kề cận chăm sóc cha. Đó là một lựa chọn dũng cảm, thể hiện lòng hiếu thảo thực tế và sự trưởng thành vượt bậc của một cô gái trẻ trước dông bão cuộc đời.
    Tuy nhiên, sự hy sinh về vật chất và thời gian chưa đủ để xoa dịu nỗi đau của cha. Chi tiết đắt giá nhất khắc họa chiều sâu tâm lý của My chính là hành động cô lao vào giá vẽ trong đêm. Khi nghe tiếng thì thầm vô vọng của cha về "vùng trời", trong đầu My lóe lên ý nghĩ thiêng liêng: mang bầu trời ấy trở lại trên toan vẽ. Cô không vẽ vì đam mê danh vọng hay theo đuổi một sự nghiệp nghệ thuật cao siêu, mà "cô chỉ vẽ như cô cần phải vẽ". Hội họa lúc này trở thành chiếc cầu nối duy nhất để cô giao tiếp với tâm hồn đang chịu đày ải của cha.
    Hành trình sáng tạo của My là một chuỗi những đêm dài vắt kiệt sức lực trong bóng tối, để rồi kết thúc bằng những giọt nước mắt đầy đau đớn. Tác giả nhấn mạnh: "mỗi lần vẽ xong cô lại càng thấy thất vọng hơn", cô "gục khóc trên giá vẽ". Tiếng khóc ấy không phải vì sự thất bại trong kỹ thuật nghệ thuật, mà là "khóc về sự bất lực trong tình yêu của cô đối với người cha bệnh tật". My nhận ra một sự thật đau lòng: tình yêu thương của cô dẫu có lớn lao đến đâu, sắc màu trên toan phẳng dẫu có rực rỡ thế nào, cũng chỉ là những "mảng màu lạnh lẽo và bất động". Chúng không thể tái hiện được cái vô tận, cái khoáng đạt sống động của bầu trời thực tại mà cha cô hằng khao khát.
    Bằng nghệ thuật miêu tả tâm lý nội tâm tinh tế cùng việc sử dụng không gian bóng đêm đầy gợi cảm, Nguyễn Quang Thiều đã khắc họa thành công nhân vật My. Qua nhân vật này, tác giả gửi gắm một thông điệp nhân văn sâu sắc về tình phụ tử: Đôi khi, đỉnh cao của lòng hiếu thảo không nằm ở sự cứu chữa thành công, mà nằm ngay trong chính nỗi đau bất lực, trong những giọt nước mắt vắt kiệt lòng mình để sẻ chia nỗi đau với đấng sinh thành.

    Xem thêm >>
  • Cuộc sống muôn màu và có những điều bất ngờ, kì diệu khiến chúng ta thấy cảm động ấm áp biết bao nhiêu bởi tình người trân quý. Cậu bé nghèo (sau này là Tiến sĩ Howard Kelly) trong câu chuyện “Một ly sữa” là một trong những người mang điều kì diệu ấy đến

    Trong cuộc sống, nghịch cảnh có thể dìm chết những tâm hồn yếu ớt nhưng lại là bệ phóng cho những nhân cách lớn lao. Câu chuyện “Một ly sữa” không chỉ là bài ca về lòng nhân ái mà còn là bức chân dung tự họa tuyệt đẹp về nghị lực và lòng tự trọng của nhân vật cậu bé nghèo – người mà sau này đã trở thành Tiến sĩ y khoa lừng danh Howard Kelly.
    Ngay từ những dòng mở đầu, nhân vật hiện lên với một hoàn cảnh đầy thử thách: một cậu bé nghèo phải bán hàng rong để kiếm tiền ăn học. Hình ảnh cậu bé lục tìm trong túi chỉ còn vài đồng tiền ít ỏi, bụng đói cồn cào bước đi trên phố khiến người đọc không khỏi xót xa. Thế nhưng, điều làm nên giá trị của nhân vật này không nằm ở sự nghèo khổ, mà ở lòng tự trọng ngời sáng. Khi đối mặt với cô bé dễ thương ra mở cửa, cậu liền "hốt hoảng". Cái hốt hoảng ấy là phản xạ tự nhiên của một tâm hồn nhạy cảm và giàu lòng tự trọng; cậu sợ sự xuất hiện của mình trong bộ dạng rách rưới sẽ làm cô bé sợ, và hơn hết, cậu ngượng ngùng khi phải ngửa tay xin sự bố thí. Chính vì vậy, cậu đã thay đổi quyết định, chỉ xin một ly nước để làm dịu cơn khát và cơn đói. Chi tiết cậu hỏi: "Tôi nợ bạn bao nhiêu tiền?" sau khi uống ly sữa lớn đã khẳng định một nhân cách sòng phẳng. Cậu nghèo vật chất nhưng giàu lòng tự tôn, không muốn xem lòng tốt của người khác là điều hiển nhiên.
    Lời nói của cô bé: "Không bao giờ nhận tiền khi làm một điều tốt" đã trở thành bước ngoặt cuộc đời cậu. Nó không chỉ xua tan cơn đói thể xác mà còn tưới mát tâm hồn đang mệt mỏi của cậu bé bán hàng rong, thắp lên trong cậu niềm tin mãnh liệt vào con người. Chính niềm tin ấy, kết hợp với ý chí sắt đá, đã giúp cậu bé nghèo năm xưa vượt qua muôn vàn gian khó để trở thành một vị Tiến sĩ y khoa tài năng. Sự thành công của Howard Kelly là minh chứng hùng hồn cho thấy: nghèo khó chỉ là tạm thời nếu con người ta có đủ ý chí và giữ vẹn nguyên lòng tự trọng.
    Qua nhân vật Howard Kelly, tác giả đã gửi gắm một thông điệp sâu sắc về sự tự lực. Nhân vật đã chọn cách đối mặt với nghèo khó bằng lao động và học tập, để rồi từ một ly sữa nhận được trong giông bão, anh đã tạo nên cả một bầu trời nhân văn cho cuộc đời mình.

    Xem thêm >>
  • Quảng cáo

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...